Pages

Thursday, October 27, 2011

Yêu đời

Hôm qua đi follow up bên AYW. Áu áu, giờ sao thấy yêu đời quá xá luôn. Yêu lắm lắm luôn

Tôi đang trồng cây PRADA, và sẽ ko bỏ bê đâu, sâu bọ nhiều lắm ;))

Wish you happiness
---N---

Monday, October 24, 2011

Hãy yêu nhau đi

Tôi đang ở nhà. Vừa ngủ một giấc ngon lành dậy. Thấy đời tươi vui quá đi. Yêu quá đi!

Chẳng biết sao tối qua tôi ngồi nghĩ vẩn vơ, tôi lại muốn tất cả những cuộc tình có tình yêu đều tốt đẹp cả. Tôi muốn ai đã có tình cảm với nhau, hãy yêu nhau đi, đừng e ngại. Tôi muốn cuộc sống xung quanh tôi tràn ngập tình yêu. Tôi muốn cuộc sống nhộn nhịp chuyện yêu. Tôi muốn những ai yêu nhau thì cứ bày tỏ, cứ đến bên nhau, đừng cố quên, đừng gắn gượng, đừng lưỡng lự. Tôi muốn tất cả mọi người đều hạnh phúc. Dù cho tôi có lẻ loi nằm về phía ko có người yêu thì tôi vẫn muốn những người kia, những người ấp ủ thứ tình cảm kia, hãy thật hạnh phúc.

Hạnh phúc nhé anh bạn của tôi, bạn vẫn mãi là anh chàng mùa đông của tôi. Cho phép tôi được nhắc đến bạn hàng ngày dù cho bạn đã là của ai khác, rồi sẽ có ngày tôi thôi nói mà, sẽ có ngày tôi quen với chuyện đó mà, rằng bạn và tôi đã là một dĩ vãng quá xa xôi. Và dù cho tôi có không phải là người đó, dù cho đó là ai, tôi cũng chúc bạn hạnh phúc. Sống thật tốt nhé. Thôi cảm thấy cô đơn nhé. Giữ sức khỏe nhé, mùa đông rồi lại đau ốm suốt thôi. Học tốt nhé, đừng nản lòng. Đừng buồn phiền gì hết nhé. Quẳng gánh lo đi và vui sống! Tôi ước tôi đủ dũng cảm để nói với bạn tất cả những điều này, rằng tôi chẳng còn trách móc gì nữa đâu, rằng tôi mong bạn hạnh phúc. Cảm ơn bạn vì lần cuối cùng nói chuyện bạn đã xin lỗi tôi, bạn ko biết điều đó có ý nghĩa đến thế nào đâu :)

Wish you happiness

---N---

Sunday, October 23, 2011

23-10-2011

Vậy là tôi đã lâu rồi ko viết chữ nào vào đây.

Tôi ở kí túc xá, ko mang lap theo thường xuyên, dạo này lại có nhiều bài vở quá, mà  đầu tôi thì cứ gọi là nhét chữ rất khó vô nên tôi hơi vật vã một tí, chẳng có lúc nào thảnh thơi để ngồi viết nhật kí cả.

Nhưng được cái ở kí túc xá vui, về kí túc vui cười với bạn bè cái là buồn rầu sầu đời gì vơi đi một nửa. Cô bạn cùng phòng tôi vui lắm, đọc thơ tình cho tôi nghe, bàn luận về truyện tiểu thuyết... Dân chuyên Văn mà. Nhiều lúc nói chuyện về mấy thứ sến súa và lơ lửng đó tôi lại phát cuồng lên. Haha

Tôi đi khóa Awake về, đọc mấy quyển 7 thói quen cho bạn trẻ thành đạt, Đắc Nhân Tâm, Tôi tài giỏi và bạn cũng vậy... nên đầu óc cũng thông suốt hơn, chăm chỉ hơn, làm chủ cuộc sống của mình nhiều hơn, vui hơn, yêu đời hơn... Tôi đang tập sống theo nguyên tắc tha thứ. Tôi đã tự tuyên bố với mình là tôi sẽ tha thứ cho cô bé lấy sách của tôi, tôi tha thứ cho anh-chàng-mùa-đông của tôi về những lúc anh ta vô tình, anh ta bỏ mặc tôi...nhiều lắm.

Tôi cũng đang chăm chỉ hơn, học nhiều hơn. Tương lai đang mở ra đó, mọi người ai cũng học, tìm hiểu. Tôi nhất định phải học thật giỏi để kiếm học bổng. Học nhiều lại hóa ra vui, lúc nào cũng có việc để làm, lúc nào cũng thấy quan trọng  và có ý nghĩa. Học là ko cho phép mình được suy nghĩ lung tung, là ko được buồn rầu sầu đời, là phải dùng thời gian cho tốt. Mắc dù mới thay đổi 1 2 tuần nên kết quả chẳng bao nhiêu nhưng rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Tôi tin vậy

Trước mắt còn nhiều khó khăn lắm, cần phải làm nhiều lắm. Tôi nhất định phải làm được. Nhất định đó.

Anh chàng mùa đông của tôi có vẻ thích cô bạn hồi cấp 2 của tôi. Tôi đoán vậy khi thấy mấy post, comment của anh ta trên facebook. Tôi choáng dễ sợ. Tôi muốn anh ta độc thân thôi, như tôi nè. Tôi ích kỉ quá ko? Tôi định nói chuyện với anh ta cho tường tận sự tình. Nhưng giờ anh ta theo đuổi người khác rồi, nên thôi vậy. Tôi buồn! :(

Cô bé kia, tôi chẳng ghét gì cô bé cả, cảm giác còn thương thương vì có lẽ rồi đây cô ấy lại giống tôi 1 năm trước, bị ám ảnh bởi một tình cảm chẳng biết thật giả thế nào, bị ám ảnh bởi chính mình còn ko hiểu mình, bị ám ảnh bởi một thứ mơ mơ hồ hồ... Hay tôi đang bị ám ảnh đây trời? Vậy mà cô ấy lại tỏ ra khó chịu với tôi. Buồn ghê, bạn tôi 4 năm cơ đấy, ngồi sau lưng tôi lận 2 năm cơ đấy. Mà tôi tội tình gì đâu, tôi hoàn toàn VÔ TỘI :(( Mà nếu tôi có tội thật thì cũng là có tội với chình tôi nè, quá lắm thì với anh ta thôi, tôi có động chạm gì cô ấy đâu :(

Hôm qua đến giờ tôi chẳng học được gì nên hồn, cứ lông bông lơn tơn trôi nổi đâu đó, tôi chẳng biết tôi bị gì nữa. Thôi, tuần mới sắp bắt đầu rồi, tôi lại lao vào học tập đây, tôi không suy nghĩ nữa đâu.

Wish you happiness

---N---

Tuesday, October 4, 2011

4-10-2011

Hôm nay là một ngày bình thường của những ngày bình thường. Tôi đang ở kí túc xá, lang thang ôm máy đi quanh tìm wifi để giải quyết nhu cầu giải trí nhưng không có :(

Mấy hôm nay tôi bị điên, thề là thần kinh tôi có chút vấn đề. Tôi múa máy và hát hò cả ngày, mọi chỗ mọi nơi, tôi loạn nhưng lại thấy trong lòng bất an kinh khủng, chẳng biết vì sao nữa.

Tôi đang rất lười. Mặc dù tối nay ba tôi về, tôi vẫn quyết tâm lên kí túc để học bài nhưng mà tôi ngồi không yên nỗi :(( Ba bảo ở nhà mà vẫn một mực đi, thấy có lỗi quá :(

Thực tình là bài vở của tôi đang ùn lại và cá là sắp tới đây, khi tôi nghỉ học 3 ngày để học khóa Awake your power thì tụi nó sẽ còn ùn lên nữa cho mà coi. Tuần này có thanh tra về trường, mấy năm mới về lận nên thầy cô lo lắng hẳn, tụi tôi cũng phải bài vở đàng hoàng hơn. Tôi ngồi bàn cuối. Đà này thì dễ  bị kiểm tra vở lắm đây. Mai có Lý với Toán, mà bài tập thì phải nói là chất núi. Tôi là mò cả tiếng rưỡi mới làm được có chút xíu so với cái núi đó. AAAAAAAA, nản!~ Tôi lại sắp gặp rắc rối với môn thể dục vì hôm nghỉ học trùng buổi kiểm tra, mà còn kiểm tra theo nhóm mới toi đời cả bọn chứ.

Tôi mất quyển 7 habits of highly effective teens rồi :( Tôi đang mong có ai đó mang đến để trả lại trên bàn tôi ở kí túc mà chờ mãi vẫn không thấy đâu. Có lẽ nếu có quyển đó ở đây cho tôi tụng thì tôi sẽ không lười chẩy thây ra như thế này đâu. Bạn tinh thân của tôi!!! Tôi lại còn viết đủ thứ vào trong đó nữa chứ. Ai mà đọc chắc họ cười tôi mất. Bình thường tôi đã coi nó tuyệt mật như là nhật kí của mình rồi, không cho ai đọc hết. Một vật cá nhân như vậy mà ai nỡ lấy của tôi vậy :(( Giờ đi mua quyển khác vừa tiếc tiền, vừa có cảm giác như bắt đầu lại từ đầu ấy. Híc!

À, tôi lại còn đang mắc nạn với cái đề văn quái quở: Anh chị nghĩ gì về câu nói của mẹ Teresa: “Nếu bạn muốn yêu thì phải biết tha thứ” =(( Tài năng tôi có hạn!

Wish you happiness!

---N---

P/s: tôi vừa đọc lại mấy dòng diary cuối tháng 9, tôi đã nói là “tháng 10 phải khác!”. Đúng rồi, tháng 10 rồi đó, và tôi phải khác, tôi phải khác. Tôi không để mình cứ như vậy nữa đâu, tôi sẽ chăm chỉ và chịu trách nhiệm về mọi việc xảy đến với mình. Tôi sẽ khác! New me!