Pages

Wednesday, January 25, 2012

Mồng 3 Tết

Nói sao đây nhỉ, rằng trong một chốc một lát của một cuộc tình tiếp nối thoáng qua, nó và anh giờ đã chia tay thật rồi. Giờ nó trở lại với cảm giác cô đơn một mình. Vẫn nơi đây, vẫn cảm giác bị bỏ rơi ấy, vẫn nhớ về con người ấy. Có phải bị bỏ rơi 2 lần bởi 1 người là quá nhiều ko? Chỉ biết là điều đó đủ nhiều để cho nó một nỗi ám ảnh.

Nói sao nhỉ, rằng bây giờ nó tiếc vì nó đã ko ngồi xuống và viết nhật kí thật thường xuyên vào những ngày còn anh bên cạnh, để cất giữ lại những cảm giác ấy cho mãi mãi về sao, để nó ko bao giờ có thể quên những điều đáng quý đó. Hay rằng nó đang cầm lòng ko nỗi trước những dòng viết vội thời ấy để rồi lại quặn đau, để rồi muốn xóa đi để quên anh thật nhanh mà ko nỡ lòng.

Nó muốn tập trung tất cả và học hành nhưng cũng lúc ấy trái tim của một cô gái Song Ngư đã từng sống hòa đẫm vào tình yêu lại đập những nhịp vội vã, níu kéo yêu thương để khiến nó quay lại đọc tấm thiệp Giáng Sinh đầy tình cảm của anh, đọc những dòng tin nhắn với những lời quan tâm của anh cho nó, nghe những bản nhạc anh đã gởi tặng, những bản nhạc đã từng là của 2 đứa để rồi nó thiếp đi trong nước mắt.

Nó muốn vui đùa để anh thấy nó thật vui tươi, yêu đời dù cho anh có bỏ rơi nó, rằng nó ko cần anh nữa. Nhưng cũng lúc ấy nó muốn anh thấy nó yếu ớt đi như thế nào, muốn anh biết những giọt nước mắt đã phải rơi vì anh như thế nào với hi vọng làm tan chảy quyết tâm ra đi của anh.

Nó vừa muốn cho anh thấy nó chẳng còn tình cảm với anh, lại ko muốn phủ nhận một thời tuyệt đẹp đã qua, khi hai đừa ngày ngày có nhau, khi tất cả chuyện trên trời dưới đất ko phải để lên facebook để chia sẻ cho người khác mà là để mỗi tối nhắn tin kể lể và cười tủm tỉm.

Dù rằng đã dặn lòng phải cứng cõi, phải quên đi nhưng nó cũng cảm thấy một chút mệt mỏi trong chính mình, nó muốn ôm anh khóc một lần thôi, muốn anh nói anh với nó phải dừng lại nhưng yêu thương chưa hết, muốn mỗi ngày vẫn nghĩ về anh với sự triều mến có thừa ở nơi nó.

Ngày mồng 3 Tết bị ở nhà một mình, nó bắt đầu qua wall anh dòm ngó và nhớ anh cồn cào. Muốn post cái gì đó lên Wall anh nhưng có vẻ bây giờ chưa phải lúc, còn quá sớm để có thể tỏ ra là một người bạn.

Nhớ lắm, biết không.

---N---

Tuesday, January 10, 2012

Quán mỳ

Buổi trưa, nó đứng nhìn xuống đường từ cửa sổ kí túc xá. Nhìn học sinh tan học lấy xe từ tầng hầm cứ thưa dần thưa dần, lòng cũng dần dẫn bay ra tận cổng trường. Không biết ba đến đón hắn chưa hay hắn đang đứng ở đó, tai đeo earphone, im lặng trầm mặc hay đang luyên thuyên với đám bạn. Nó khẽ cười, hắn còn rõ ràng quá trong tâm trí nó. Trưa nay lớp hắn không ở trường. Mỗi lần định ra quán mì, nơi nó và hắn hẹn hò ăn trưa thì nó lại khựng lại. Nó không dám ra, ra đó thể nào cũng gặp lớp hắn, thể nào cũng bị chọc, thể nào cũng bị cho là nó muốn gặp hắn nến kiếm cớ đi ăn… Đủ thứ giả thiết được đưa ra trong đầu nó và nó quyết định chọn biện pháp an toàn: không bén mảng đến khu đó. Hôm nay lớp hắn không học buổi chiều nên nó nghĩ đến chuyện ra đó. Những quán quen thuộc nó hay ăn nói thật đến ngán rồi, mới nghĩ tới là đã thấy hết muốn đói. Một mình lang thang bước xuống cổng. Có gì đó không ổn. Chết rồi. Nó nhớ hắn quá. Nhớ hắn đợi nó ở cổng, nhớ hắn và nó bước đi bên nhau, nhớ nụ cười của hắn khi nó bẻn lẽn nhìn qua, nhớ những câu nói ngập ngừng… Chết mất. Không ổn rồi, nó sẽ không chịu nỗi quá. Làm sao nó chịu nỗi cảm giác ngồi ở đó một mình, không có hắn đối diện cười nói. Không được, nó không chịu nỗi đâu, và nó sẽ lại nhớ hắn quá mà cầm điện thoại lên nhắn tin cho hắn mất thôi, nó sẽ nhớ hắn nhiều đến phát khóc mất thôi… Nó rẽ lối khác, bước chân nặng nề. Bất chợt nó thấy mình đang cúi nhìn xuống đất. Không được, nó ngẩng mặt lên và bước tiếp, bước chân mạnh mẽ và vững vàng hơn. Không sao rồi, nó nhủ

Sunday, January 8, 2012

Ngày thứ 6

Hôm nay tôi cảm thấy rất vui :)


Mới sáng dậy, tôi ôm ghì lấy cái gối anh tặng hôm Giáng Sinh nằm mơ màng, nhớ anh và khóc...như mọi ngày. Tôi ôm lấy nó chặt hơn mỗi khi bừng tỉnh và nhận ra nó vẫn nằm trong vòng tay của mình suốt đêm qua, tôi ôm lấy nó với ý thức về một ngày nữa thiếu anh. Tôi nhớ anh thật đấy, 6 ngày rồi  :)


Nhưng rồi tôi cũng phải buông nó ra. và sống một ngày nữa, một ngày của tôi, của riêng tôi.


Qua năm mới rồi, tôi đang viết tổng kết và đặt mục tiêu mới cho mình thì tôi mới nhận ra tôi đã không say sưa với những mục tiêu của mình, những ước mơ của mình nhiều như trước nữa, và tôi thức tỉnh...


Anh muốn xa tôi để học tập vậy cớ gì tôi lại không. Biết đâu ông trời muốn chúng tôi cân bằng lại cuộc sống của mình.


Tôi sẽ không ngừng chờ anh, ko ngừng nhớ anh, ko ngừng yêu anh, nhưng tôi sẽ làm tất cả những điều đó bằng cách tận dụng tất cả thời gian tôi và anh phải hi sinh để học, để làm điều có ích.


Tôi học vì tôi và vì anh nữa, vì anh học nên tôi học. Tôi không muốn tiếp tục than vãn với anh về viêc học nữa đâu. Tôi sẽ tự lập hơn, biết đâu ông trời cho anh rời xa tôi để tôi mạnh mẽ với chính bản thân mình.


Bây giờ tôi sẽ là một cô bé mạnh mẽ và vững vàng. Tôi sẽ không mít ướt, sẽ không trông chờ để dựa dẫm vào bất cứ ai nữa.


Tôi sẽ vẫn chờ anh quay về bên tôi để yêu và hạnh phúc, ko phải để san sẻ những khó khăn với tôi đâu vì đối với anh, chuyện học của tôi đâu nhiều khó khăn mấy.


Tôi sẽ vẫn nhớ anh da diết mỗi đêm trước lúc đi ngủ, mỗi sáng thức dậy với chiếc gối trong vòng tay. Nhưng chỉ thế thôi nhé, và tôi sẽ sống vui. Yên lòng nhé, N ko phải yếu ớt đâu H ơi :)


---N---
~Wish you happiness~