Nói sao đây nhỉ, rằng trong một chốc một lát của một cuộc tình tiếp nối thoáng qua, nó và anh giờ đã chia tay thật rồi. Giờ nó trở lại với cảm giác cô đơn một mình. Vẫn nơi đây, vẫn cảm giác bị bỏ rơi ấy, vẫn nhớ về con người ấy. Có phải bị bỏ rơi 2 lần bởi 1 người là quá nhiều ko? Chỉ biết là điều đó đủ nhiều để cho nó một nỗi ám ảnh.
Nói sao nhỉ, rằng bây giờ nó tiếc vì nó đã ko ngồi xuống và viết nhật kí thật thường xuyên vào những ngày còn anh bên cạnh, để cất giữ lại những cảm giác ấy cho mãi mãi về sao, để nó ko bao giờ có thể quên những điều đáng quý đó. Hay rằng nó đang cầm lòng ko nỗi trước những dòng viết vội thời ấy để rồi lại quặn đau, để rồi muốn xóa đi để quên anh thật nhanh mà ko nỡ lòng.
Nó muốn tập trung tất cả và học hành nhưng cũng lúc ấy trái tim của một cô gái Song Ngư đã từng sống hòa đẫm vào tình yêu lại đập những nhịp vội vã, níu kéo yêu thương để khiến nó quay lại đọc tấm thiệp Giáng Sinh đầy tình cảm của anh, đọc những dòng tin nhắn với những lời quan tâm của anh cho nó, nghe những bản nhạc anh đã gởi tặng, những bản nhạc đã từng là của 2 đứa để rồi nó thiếp đi trong nước mắt.
Nó muốn vui đùa để anh thấy nó thật vui tươi, yêu đời dù cho anh có bỏ rơi nó, rằng nó ko cần anh nữa. Nhưng cũng lúc ấy nó muốn anh thấy nó yếu ớt đi như thế nào, muốn anh biết những giọt nước mắt đã phải rơi vì anh như thế nào với hi vọng làm tan chảy quyết tâm ra đi của anh.
Nó vừa muốn cho anh thấy nó chẳng còn tình cảm với anh, lại ko muốn phủ nhận một thời tuyệt đẹp đã qua, khi hai đừa ngày ngày có nhau, khi tất cả chuyện trên trời dưới đất ko phải để lên facebook để chia sẻ cho người khác mà là để mỗi tối nhắn tin kể lể và cười tủm tỉm.
Dù rằng đã dặn lòng phải cứng cõi, phải quên đi nhưng nó cũng cảm thấy một chút mệt mỏi trong chính mình, nó muốn ôm anh khóc một lần thôi, muốn anh nói anh với nó phải dừng lại nhưng yêu thương chưa hết, muốn mỗi ngày vẫn nghĩ về anh với sự triều mến có thừa ở nơi nó.
Ngày mồng 3 Tết bị ở nhà một mình, nó bắt đầu qua wall anh dòm ngó và nhớ anh cồn cào. Muốn post cái gì đó lên Wall anh nhưng có vẻ bây giờ chưa phải lúc, còn quá sớm để có thể tỏ ra là một người bạn.
Nhớ lắm, biết không.
---N---