Vậy là tôi đã lâu rồi ko viết chữ nào vào đây.
Tôi ở kí túc xá, ko mang lap theo thường xuyên, dạo này lại có nhiều bài vở quá, mà đầu tôi thì cứ gọi là nhét chữ rất khó vô nên tôi hơi vật vã một tí, chẳng có lúc nào thảnh thơi để ngồi viết nhật kí cả.
Nhưng được cái ở kí túc xá vui, về kí túc vui cười với bạn bè cái là buồn rầu sầu đời gì vơi đi một nửa. Cô bạn cùng phòng tôi vui lắm, đọc thơ tình cho tôi nghe, bàn luận về truyện tiểu thuyết... Dân chuyên Văn mà. Nhiều lúc nói chuyện về mấy thứ sến súa và lơ lửng đó tôi lại phát cuồng lên. Haha
Tôi đi khóa Awake về, đọc mấy quyển 7 thói quen cho bạn trẻ thành đạt, Đắc Nhân Tâm, Tôi tài giỏi và bạn cũng vậy... nên đầu óc cũng thông suốt hơn, chăm chỉ hơn, làm chủ cuộc sống của mình nhiều hơn, vui hơn, yêu đời hơn... Tôi đang tập sống theo nguyên tắc tha thứ. Tôi đã tự tuyên bố với mình là tôi sẽ tha thứ cho cô bé lấy sách của tôi, tôi tha thứ cho anh-chàng-mùa-đông của tôi về những lúc anh ta vô tình, anh ta bỏ mặc tôi...nhiều lắm.
Tôi cũng đang chăm chỉ hơn, học nhiều hơn. Tương lai đang mở ra đó, mọi người ai cũng học, tìm hiểu. Tôi nhất định phải học thật giỏi để kiếm học bổng. Học nhiều lại hóa ra vui, lúc nào cũng có việc để làm, lúc nào cũng thấy quan trọng và có ý nghĩa. Học là ko cho phép mình được suy nghĩ lung tung, là ko được buồn rầu sầu đời, là phải dùng thời gian cho tốt. Mắc dù mới thay đổi 1 2 tuần nên kết quả chẳng bao nhiêu nhưng rồi mọi chuyện sẽ tốt hơn. Tôi tin vậy
Trước mắt còn nhiều khó khăn lắm, cần phải làm nhiều lắm. Tôi nhất định phải làm được. Nhất định đó.
Anh chàng mùa đông của tôi có vẻ thích cô bạn hồi cấp 2 của tôi. Tôi đoán vậy khi thấy mấy post, comment của anh ta trên facebook. Tôi choáng dễ sợ. Tôi muốn anh ta độc thân thôi, như tôi nè. Tôi ích kỉ quá ko? Tôi định nói chuyện với anh ta cho tường tận sự tình. Nhưng giờ anh ta theo đuổi người khác rồi, nên thôi vậy. Tôi buồn! :(
Cô bé kia, tôi chẳng ghét gì cô bé cả, cảm giác còn thương thương vì có lẽ rồi đây cô ấy lại giống tôi 1 năm trước, bị ám ảnh bởi một tình cảm chẳng biết thật giả thế nào, bị ám ảnh bởi chính mình còn ko hiểu mình, bị ám ảnh bởi một thứ mơ mơ hồ hồ... Hay tôi đang bị ám ảnh đây trời? Vậy mà cô ấy lại tỏ ra khó chịu với tôi. Buồn ghê, bạn tôi 4 năm cơ đấy, ngồi sau lưng tôi lận 2 năm cơ đấy. Mà tôi tội tình gì đâu, tôi hoàn toàn VÔ TỘI :(( Mà nếu tôi có tội thật thì cũng là có tội với chình tôi nè, quá lắm thì với anh ta thôi, tôi có động chạm gì cô ấy đâu :(
Hôm qua đến giờ tôi chẳng học được gì nên hồn, cứ lông bông lơn tơn trôi nổi đâu đó, tôi chẳng biết tôi bị gì nữa. Thôi, tuần mới sắp bắt đầu rồi, tôi lại lao vào học tập đây, tôi không suy nghĩ nữa đâu.
Wish you happiness
---N---
No comments:
Post a Comment