Pages

Monday, December 26, 2011

GIÁNG SINH 2011

Giáng Sinh năm nay, Giáng Sinh hạnh phúc nhất mà tôi có, Giáng Sinh hạnh phúc nhất mà tôi cảm nhận được xung quanh mình. Tất cả mọi thứ…tuyệt vời!

Hạnh phúc đầu tiên là đâu tít lít hồi tháng Mười Một, hồi tôi chưa nhớ tới Giáng Sinh đã có người mượn điện thoại để nghiên cứu mua quà Giáng Sinh.

Hạnh phúc là ngày lạnh ngắt nào đó, sau một hồi nghiên cứu thấy tài nghệ của mình quá kém để có thể đan một cái khăn đẹp, tôi cùng đứa bạn thân đi mua cho cái-người-hay-đau-ốm kia một cái khăn quàng cổ để ai kia khỏi phải chịu đựng cái lạnh mà tôi vẫn yêu.

Hạnh phúc là cũng người đó bỏ ăn trưa, đi mưa mua quà cho tôi. Hạnh phúc là cũng người đó lấp ló gần cửa lớp… Món quà sớm... Giờ nhớ lại chẳng có hình ảnh nào còn rõ ràng, lúc đó chắc mắt tôi toàn nhìn thấy sao còn tai thì nghe tiếng chim ríu rít rồi. Hì hì. Cảm ơn ai kia nhiều nhé. Yêu ai kia lắm lắm lắm:x

Hạnh phúc là đám bạn tôi ngoài mặt thì cứ nói là "gato" (tức ganh tỵ) này "gato" nọ nhưng biết là các bạn quan tâm tôi nhiều lắm. Ta mang guốc trong bụng mấy đứa bây hết đó mà. Hehe. Yêu quá đi :x

Hạnh phúc là buổi tối đi mua quà cho buổi trao đổi quà ở lớp với cô bạn yêu dấu của tôi, lật đật lật đật buổi tối muộn, hồi hả vì người ta sắp đóng cửa. Hạnh phúc vì bạn không rẽ đường về nhà mà đi với tôi thêm một đoạn nữa. Yêu mi quá Zimmy :x

Hạnh phúc là ngồi gói quà cho ai kia, toàn là màu xanh lá, đẹp ơi là đẹp *tự sướng* Là thức mòn con mắt mà đầu óc tưng tưng chẳng nghĩ được cái chi để viết nhiều…

Hạnh phúc là đêm 3 đứa phòng kí túc “tự trào” đến tận 3 giờ sáng. Lâu rồi mới lại tâm sự, nói những chuyện không kể cho ai như vậy. Giờ mới biết tôi đã thiên về thái cực của phái tà đạo về tư tưởng rồi. Haha. Tôi yêu phòng 511 :x

Hạnh phúc là buổi sáng 24 hơi chạnh lòng vì lại thức dậy ở kí túc xá thay vì ở nhà như mọi năm lại nhận được SMS của mẹ. Hạnh phúc thấm vào tim…

Hạnh phúc là kẹo, là thiệp, là quà, những lời chúc của các bạn của tôi. Yêu thương hiện trên từng khuôn mặt… :x

Hạnh phúc là cả lớp ngồi hát nhạc Giáng Sinh với thầy chủ nhiệm. Một lần nữa muốn nói yêu thầy- người thầy dễ thương nhất trên đời của tôi.

Hạnh phúc là tặng quà cho ai kia (ai kia là “ai kia” ở trên kìa, một người nớ thôi đó). Nhận tấm thiệp xúc động nhất từ trước đến giờ. Nước mắt lại rơi nhưng không phải là buồn, là hạnh phúc…

Hạnh phúc là không khí của một Giáng Sinh thật sự tràn ngập lớp học với nhạc, nước ngọt, bánh, và nhiều nhất là những nụ cười và tình cảm cho nhau. Yêu lớp mình lắm.

Hạnh phúc là buổi trưa gói gém đồ về nhà. Giáng Sinh mà, về nhà chứ. Ấm áp lắm :x

Hạnh phúc là Giáng Sinh ở nhà một mình nhưng không buồn vì nhắn tin với ai kia.

Hạnh phúc là đang ganh tỵ với mấy đứa em vì quà của tụi nhỏ thì ông-già-Noel của đời tôi đi về mua cho tôi một cái áo màu xanh lá, xanh lá nhé!!! Chị mày lớn rồi vẫn ngoan nên vẫn được quà của ông già Noel nhé nhóc. Haha

Hạnh phúc là ganh tỵ với mấy bạn đi chơi với nhau nhé. Hì hì, ban đầu có tủi tủi chút chút nhưng hạnh phúc cũng là lúc “thức tỉnh” vì mình cũng đang hạnh phúc lắm mà, có ai kia để nhắn tin cả buổi tối mà. Không được so sánh mình với người khác thì mới tìm thấy hạnh phúc.

Hạnh phúc cũng là thấy người ta ăn vận đẹp đẽ hạnh phúc đi bên nhau :x

Hạnh phúc hơn là trong đám đi chơi kia có hai đứa bff của tôi. Haha. Phát cuồng vì cặp này quá. Hai đứa bff của tôi cơ đấy, thinh thinh đến nỗi tôi ở giữa mà cũng chửng hửng cơ đấy!!! Hai đứa bây không hạnh phúc bên nhau là ta đá đít mỗi đứa mỗi cái cho coi. Hehe

Hạnh phúc là tình cờ được gặp ba Nhật Nguyên và Vie Vie tối Noel, lâu rồi mới gặp ba, gia đình bé bé của mình một khoảnh khắc ngắn ngủi đứng bên nhau  nhưng đó là hạnh phúc lắm rồi. Rồi được nghe ba đàn nữa. Hồi phải bắt ba đàn cho con hát mới được. Con ganh tỵ với con nhỏ đó!!! Haha. Ba với Vie Vie giỏi quá đi :)

Hanh phúc nhất là nhắn tin nói chuyện với ai kia đến tận lúc đi ngủ. Càng ngày càng yêu ai kia mất rồi. Ai kia bỏ bùa tôi rồi. Aaaaaaaaaaa, yêu ai kia nhiều nhiều lắm. Đối với ai kia viết ra không tiện mà viết đến đâu cho hết được. Hì hì

GIÁNG SINH 2011
---N---

Sunday, December 18, 2011

18/12/2011

Hôm nay là cuối tuần, trời lành lạnh, dạo này vẫn thế mà.

Một thời gian rồi chẳng đụng đến nhật kí, note hay blog, thường là khi không biết tâm sự vào đâu thì người ta mới viết đâu đó cho ai quan tâm hay rảnh rỗi, hay tò mò thì đọc, ít ra thì có nói ra còn hơn không, đoạn trước được lắng nghe nhiều nên không có nhu cầu viết với mục đích share feeling, giờ thì ngựa quay đường cũ rồi.

Thực ra cũng không có chi nhiều để viết, hay là cũng không biết viết chi, từ ngữ không diễn tả được hết những rắc rối sự đời, hoặc là tài năng mình có hạn. Nói chung là giờ mình thấy không an toàn :-s Chẳng hiểu sao, chỉ là cảm thấy sợ sợ.

Mà thôi, sau một khoảng thời gian đủ dài, lí trí bảo không cần quan tâm nhiều lắm vào cái gọi là sự đời đó nữa, giờ là mùa thi mà. Bài vở còn đó kìa, nhiều lắm kìa!!!

Hôm nay được một đứa-bạn-đáng-là-bạn-muôn-đời nói một câu mà làm mình thấy đầu óc mình đúng là quá mụ mị rồi, cần phải chấn chỉnh. "Chỉ là đừng đặt mọi vui buồn của cuộc sống vô bất cứ thứ gì". Chuyện này có phải là đã học, đã đọc nhiều lắm lắm rồi không, vậy mà giờ vẫn ngựa quen đường cũ. Cảm ơn bạn :)

Thôi được rồi, 10h35, tắt máy tính. tắt điện thoại, sẽ ngồi tu tâm và tụng bài.

Đời vẫn vui mà.

À, chắc sẽ từ biệt facebook một thời gian, lại cắm đầu vào đây rồi, ngựa lại quen đường cũ rồi. Tội lỗi đầy mình.

Một tuần thật tốt đẹp nhé mọi người
Trời lạnh đó, giữ ấm :)

---N---
~Wish you happiness~

Tuesday, December 13, 2011

13/12/2011

Tôi chẳng biết làm gì lúc này. Không phải là tôi không có việc để làm hay đúng hơn là tôi có cả núi bài tập và kiến thức cần ôn cho thi học kì nhưng mà tôi không muốn làm hoặc là có cái gì đó ngăn không cho tôi tiếp thu bài vở hoặc là có cái gì đó chiếm hết lấy tâm trí tôi rồi.

Trời đang rất lạnh, tôi đang ngồi một mình ở kí túc xá, mấy đứa cùng phòng tự dưng rũ nhau về hết :((, vừa mới gặm 1 cây kem xong, nghiện kem thiệt rồi, facebook đang bật và yahoo vẫn cứ nhấm nháy những người sign in và out, nhưng tuyệt  nhiên tôi không có một chút kết nối nào vời bên ngoài.

Tôi không thở được, tôi lại rơi vào trạng thái này nữa rồi, bực bội ghê. Chẳng thà không thở được như hồi tôi bị hen thì tôi đã xịt vào trong cái phổi đáng ghét một hơi thuốc rồi, như vậy vẫn còn dễ chịu hơn cái cảm giác thở không ra hơi như thế này. Tôi chẳng biết làm sao để hết bị như vậy nữa. Giá như có ai làm tôi cười lúc này…

Tôi nghĩ là tôi nên đi ngủ nhưng mà chắc cũng không ngủ được tại tôi đã ngủ cả buổi chiều nay rồi. Đáng ghét!

Tự dưng mấy hôm nay tôi lại quay lại nói những câu như là: “Đời khốn nạn nhưng mình phải yêu nó, vì càng ghét nó nó lại càng khốn nạn”. Tự tôi nghĩ ra đấy. Cách đây vài ngày về trước chắc có cho tiền tôi cũng không nói những câu như vậy. Tôi bị gì rồi. Hự hự

Khỉ thiệt, giá như ai đó cho tôi một liều thuốc để chết đi một lúc (rồi tỉnh lại). Biết đâu thức dậy mọi thứ lại rõ ràng và chân thật hơn. Giờ tôi rối quá

Chẳng biết nãy giờ tôi viết cái quái gì đây nữa. Hự hự… kệ, lâu rồi chẳng viết cái note nào, post lấy số lượng vậy =))

---N---
~ Wish you happiness ~