Tôi chẳng biết làm gì lúc này. Không phải là tôi không có việc để làm hay đúng hơn là tôi có cả núi bài tập và kiến thức cần ôn cho thi học kì nhưng mà tôi không muốn làm hoặc là có cái gì đó ngăn không cho tôi tiếp thu bài vở hoặc là có cái gì đó chiếm hết lấy tâm trí tôi rồi.
Trời đang rất lạnh, tôi đang ngồi một mình ở kí túc xá, mấy đứa cùng phòng tự dưng rũ nhau về hết :((, vừa mới gặm 1 cây kem xong, nghiện kem thiệt rồi, facebook đang bật và yahoo vẫn cứ nhấm nháy những người sign in và out, nhưng tuyệt nhiên tôi không có một chút kết nối nào vời bên ngoài.
Tôi không thở được, tôi lại rơi vào trạng thái này nữa rồi, bực bội ghê. Chẳng thà không thở được như hồi tôi bị hen thì tôi đã xịt vào trong cái phổi đáng ghét một hơi thuốc rồi, như vậy vẫn còn dễ chịu hơn cái cảm giác thở không ra hơi như thế này. Tôi chẳng biết làm sao để hết bị như vậy nữa. Giá như có ai làm tôi cười lúc này…
Tôi nghĩ là tôi nên đi ngủ nhưng mà chắc cũng không ngủ được tại tôi đã ngủ cả buổi chiều nay rồi. Đáng ghét!
Tự dưng mấy hôm nay tôi lại quay lại nói những câu như là: “Đời khốn nạn nhưng mình phải yêu nó, vì càng ghét nó nó lại càng khốn nạn”. Tự tôi nghĩ ra đấy. Cách đây vài ngày về trước chắc có cho tiền tôi cũng không nói những câu như vậy. Tôi bị gì rồi. Hự hự
Khỉ thiệt, giá như ai đó cho tôi một liều thuốc để chết đi một lúc (rồi tỉnh lại). Biết đâu thức dậy mọi thứ lại rõ ràng và chân thật hơn. Giờ tôi rối quá
Chẳng biết nãy giờ tôi viết cái quái gì đây nữa. Hự hự… kệ, lâu rồi chẳng viết cái note nào, post lấy số lượng vậy =))
---N---
~ Wish you happiness ~
No comments:
Post a Comment