Tháng 11 rồi, thời gian trôi nhanh kinh khủng.
Tình hình là tôi gần đây rất yêu đời. Là tự tôi yêu đời thôi chứ ko có lí do nào tác động hết. Tự dưng tôi thấy mình thanh thản dễ sợ. Tôi cảm thấy tràn đầy sức sống và hi vọng.
Sức khỏe của tôi rất tốt. Tôi đã cải thiện được chút ít về tình hình đi ngủ khuya của mình. Tôi làm chủ hơn về trạng thái của mình.
Việc học cũng khá hơn hồi tháng 9 nhiều. Tôi được lận mấy điểm 10 luôn. Hi hi. Tôi mới bắt tay vào làm việc đàng hoàng được 3 tuần mà đã khá lên được như vậy thì tương lai sẽ còn tốt nữa cho mà coi. Hi hi. Tôi tin vậy đó.
Tháng 10 vừa rồi tôi đã học được rất nhiều điều, đầu óc tôi phải nói là được "khai sáng" ra ấy. Tôi biết ơn về điều đó. Nếu không có một tháng 10 hoành tráng thế này thì chắc tôi bây giờ vẫn là một đứa mất phương hướng và ca cẩm suốt ngày, bế tắc mất thôi. Tôi rất biết ơn ba mẹ tôi, biết ơn anh Trí, biết ơn các bạn AWY, tôi đặc biệt biết ơn những quyển sách hay mà tôi đọc trong tháng qua và tôi cũng biết ơn cả chính mình nữa.
Lớp tôi đã khá lên rất nhiều và tụi tôi đã làm việc rất tốt với nhau. Tôi biết ơn vì được học trong một tập thể như thế này. Tôi yêu các bạn lớp tôi lắm lắm.
Còn hơn một tuần nữa là ra mắt câu lạc bộ tiếng Anh của tụi tôi, cái dự án mà tôi ấp ủ bấy lâu nay ấy. Tôi tin là nó sẽ rất thành công cho mà xem.
Vậy là tháng này đã trôi qua rất tốt trong gia đình tôi. Tôi và mẹ chỉ to tiếng với nhau có một lần, híc, nhưng như vậy là tiến bộ lắm rồi. Tôi cũng thôi bị mẹ la rồi, hết cằm rằm luôn. Hihi. Mọi thứ xung quanh tôi đều đang tốt lên. Tôi vui quá!
Phòng nội trú của tôi cũng vui lắm. Mới ở với nhau có 1 tháng mà giờ tụi tôi thân nhau lắm. Tụi tôi mà ngồi lại tám là coi như vui như hội. Cứ gọi là đụng tới chủ đề nào cũng như bị kích động hết cả đám. Mới hôm qua nhỏ bạn cùng phòng còn bày tôi nhảy nữa nè. Hihi. Vui ghê!
Ba tôi bảo tôi đọc bài thơ này nè. Hay lắm:
NHỚ MẸ - ĐỖ TRUNG QUÂN
Con sẽ không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua. Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên?
Hôm nay...
Anh đã bao lần dừng lại trên phố quen
Ngã nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa ... của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như một nụ hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày ... sẽ tới !
Tháng 11 này sẽ lại là một thàng hoành tráng nhé.
---N---
No comments:
Post a Comment