Buổi trưa hôm nay tôi nấu cơm trong tiếng cằng nhằn của mẹ. Chuyện là mẹ tôi đi trưa mới về mà tôi ở nhà ngủ dậy không lo nấu ăn. Đúng là tôi sai. Nhưng mà tôi đã nấu được 1 bữa trưa đơn giản nhanh chóng và rất được đó nhé. Hihi
Chiều ni tôi đi học toán thầy H. Mấy hôm nay mỗi hôm đi học thầy là lại ngồi làm bài suốt 1 tiếng rưỡi mà cảm giác như cả thế kỉ. Thầy thật tuyệt. Dạy thì hay, thương học trò dễ sợ luôn, lại thu học phí ít nữa. Mến thầy ghê luôn ấy. Thầy Hội tuyệt vời.
Học xong rồi đi qua phố đổi đồ cho mẹ. Chiều nay trời mưa mà lại không mang áo mưa. May là mưa không to lắm. Hồi mùa đông tôi đi học thêm ở bên gần công viên, xa nhà tôi lắm, đi đường lâu nên trên đường tôi thường để điện thoại trong túi áo mà nghe nhạc. Hồi mùa đông, cái hồi tôi và cái anh chàng mùa đông của tôi đó, tôi ghiền bài Speak now của Taylor Swift, vậy là ngày nào suốt đường về tôi cũng nghe bài đó. Và điện thoại tôi lúc đó vừa phát nhạc vừa rung nhắc tôi tin nhắn của anh chàng. Tôi có thói quen để rung 2 phút một lần nếu chưa đọc tin nhắn. Sau này, khi anh ta và tôi không còn gì nữa thì tôi cũng vừa nghỉ học ở đó, và tôi cũng chuyển qua nghe cả ngày một bài khác. Hôm nay, tôi đi đổi đồ cho mẹ, lại đi con đường đó, từ hồi đó tới giờ tôi không có dịp đi lại qua tuyến đường đó, trời mưa lạnh, cảm giác cứ như những ngày mùa đông đó, tôi bất chợt nhận ra tôi đang hát Speak now... Tôi nhớ anh ta. Tôi nhớ mùa đông lạnh của tôi, nhớ những tin nhắn đó. Tôi ngốc quá...
Tối nay, nhà tôi và nhà chú tôi ăn tối chung với nhau, cũng khá vui. Dù gì tôi cũng gần vào ký túc rồi và hai nhà cũng lâu rồi không nấu ăn chung nên tôi thấy gần gũi lại quá :X
Tôi chỉ định lên facebook mấy phút thôi rồi sẽ đi coi bài. Ai ngờ tôi lên thì thấy mọi người bàn chuyện làm áo và dự án của lớp. Vậy là vận hết nội công ngồi bàn và xem mà ngột thở luôn. Chuyện thì rắc rối mà không đủ người để lấy ý kiến. Làm cũng không được mà để đó thì đến bao giờ.
Tôi không biết sao nữa mà tôi nổi nóng với lớp trưởng lớp tôi. Không chỉ vì tôi bực mình lớp trưởng đâu, có lớp phó đồ nữa. Mấy bạn đó thì giỏi khỏi nói rồi, mà người ta chọn cán bộ lớp toàn chọn người học giỏi mà có biết đâu là mấy đứa đó không quan tâm đến các hoạt động của lớp. Thầy chủ nhiệm tôi hôm bữa còn nói là "các bạn khác phải tham gia chuyện lớp chứ không phải chuyện đó là của lớp trưởng, lớp phó". Xin lỗi chớ cái nớ phải nói với mấy bạn lớp trưởng, lớp phó mới đúng. Mấy bạn nớ thì cứ bền bền mà học, để chuyện cho người thấp cổ bé họng làm. Mà nói thiệt cái gì chả ưu đãi các bạn đó hơn. Thiệt bực quá mà.
Thì tôi cũng nổi nóng quá, cái bạn lớp trưởng lớp tôi phải mò lên fb nói mấy câu. Tôi cũng không muốn mất đoàn kết lớp tôi, lớp tôi có đoàn kết là trên hết mà. Vậy nên tôi cũng làm hòa rồi. Haizzz. Tôi nóng quá
Điên quá tôi mở nhạc lên nghe cho thoải mái, gì thì hôm nay cũng chủ nhật mà. Tôi rất phục tài viết lyrics của Taylor Swift, mặc dù là kiểu kể chuyện nhưng mà nghe bài nào tôi cũng thấy sự đồng cảm, hoặc là tôi học được một bài học, tôi cảm thấy mình bình thường quá so với Taylor. Tôi yêu Taylor Swift quá đi
Tối nay tôi ngồi viết entry này trong khi nói chuyện với a X, một anh chàng học trên tôi một lớp, khuya rồi nên mai tôi sẽ nói về anh chàng này sau vậy. Nhìn chung anh ta là bạn của tôi, một người bạn tôi không hiểu lắm và khá đặc biệt theo kiểu khá kì quặc. Mà cũng vì anh ta kì quặc đó, nên tôi mới không hiểu được :))
Wish you happiness
---N---
No comments:
Post a Comment