Tôi đang ở kí túc xá. Tôi đang học xong bài cho ngày mai rồi nên khá rảnh. Tôi đã tưởng tối nay tôi sẽ có một buổi tối khá thú vị và vui vẻ. Haizzz, đúng là chuyện không bao giờ như ta nghĩ mà. Thôi, để ghi theo thứ tự của ngày…
Buổi sáng, tôi thứ dậy lúc 6h35’, sảng dễ sợ, may là kí túc ồn ào nên tôi mới sực tỉnh giấc chứ không là tôi vào con H bạn tôi ngủ quên rồi.
Tiết đầu tiên là tiết Lý, cô cho làm bài 15p. Khỉ thiệt, tôi làm không hoàn chỉnh được, chắc 7,8 điểm gì đó thôi. Viết đến đây tôi định than về bà cô dạy Lý lớp tôi mà thôi, tôi đang tập không than phiền nữa. TÔI TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ MỌI VIỆC XẢY ĐẾN VỚI MÌNH!
Tiết Toán tưởng là kiểm tra 15p hóa ra là học bài mới. Tiết học nhàm kinh khủng! Không sao, cô không dạy thì tôi tự học ở chỗ khác vậy. TÔI TỰ CHỊU TRÁCH NHIỆM VỀ MỌI VIỆC XẢY ĐẾN VỚI MÌNH!
Tôi làm bài 15p Hóa khá tốt, hi vọng được điểm tốt. Bài thực hành hồi tuần trước của tôi được 9 điểm nữa. Hihi, vui ghê, vậy là tôi có con 9 đầu tiên của năm nay. Điểm của tôi!!!
Buổi trưa tôi ở lại trường. Buổi trưa mà lại cúp điện, cúp cả nước. Tôi lên ký túc xá thay đồ thì thấy 3 đứa lớp 11C1 ở đây. Haizzz, các bạn ấy mua cơm vô phòng ăn, đến chiều tôi học xong về vẫn thấy hộp ở đó! :(( Tôi không có thiện cảm với các bạn ấy tí nào!
Tôi xuống đi ăn, chạy qua trường thì mấy đứa bạn đã ở bánh canh ruộng sau trường rồi nên tôi chạy ngược ra lại khu ký túc. Tôi gặp anh chàng mùa đông của tôi ở đó. Anh ta mặt mày lạnh tanh :( Tôi không hiểu anh ta! Hôm trước anh có nói là tôi lại làm cho anh ta bị-cái-chi-đó-rất-khó-nói, rồi anh ta lấy số điện thoại mới của tôi. Anh ta đã đi học lại lớp học thêm sau hơn 1 tháng nghỉ. Không biết sao tôi đã có linh cảm là ngày đó anh ta sẽ quay lại lớp. Linh cảm của tôi tốt thật! Nói thật là tôi vui, vui thật. Nhưng rồi mọi thứ lại không có gì thay đổi, tôi đâm ra chán nản. Tôi lại mở ra mở vào điện thoại mỗi lúc rảnh rỗi để xem anh ta có nhắn nhủ gì không, và màn hình chưa bao giờ báo cho tôi là có tin nhắn. Sao anh ta gieo niềm tin vào tôi làm gì rồi lại thế này. Nếu anh ta không nói với tôi là anh ta lại có cái gì đó với tôi thì tôi đã không phải cứ cảm thấy nao nao như thế này, tôi đã không chán nản như thế này, tôi đã không hoài nghi liệu mối quan hệ này có tiếp tục được nữa. Nếu tôi không là cái gì của anh ta thì cứ để những ngày tháng ấy, những tình cảm ấy… hóa đá thành kỉ niệm trong tôi thì có tốt hơn không? Tôi bùng nổ mất. Anh ta lại ám tôi rồi. Mà cũng phải nói, tôi đã rất vui khi anh ta xin lỗi tôi. Nó thể hiện tôi đã là một ai đó quan trọng hơn là một món đồ chơi, ha, tôi hạ thấp bản thân quá sao, không, tôi đã từng nghĩ đến mức ấy đấy. Và anh ta, anh chàng làm tôi hao tổn bao công sức không phải là loại “easy come easy go”, anh ta đáng cho tôi dành tình cảm cho. Và tình cảm của tôi, tuy chưa bao giờ nói ra hay đòi hỏi đáp trả, đã không phải là đơn phương vô vọng… Tôi đã thầm cảm ơn anh ta nhiều nhiều lần về lời xin lỗi ấy. Và tôi vẫn mong mùa đông năm nay anh ta vẫn là anh chàng mùa đông của tôi, và tôi mong chuyện sẽ thoát khỏi vòng luẩn quẩn này.
Buổi chiều học bồi dưỡng chán đến phát điên =)), mà điên thật ấy, tụi tôi ngồi vừa làm bài vừa phè phỡn, vui!
Chiều học xong tôi về nhà, tắm, ăn, thay đồ và đi học. Về nhà một thoáng vậy mới thấy gia đình thật đáng yêu, đáng quý, mai tôi học xong rồi về nhà cuối tuần, mai ba về. Ôi là vui quá là vui quá!!!
Tôi đi học ở lớp học thêm đó, và mọi chuyện vẫn vậy, vẫn vậy, luẩn quẩn và làm tôi phát ngán. Mỗi ngay đi học thế này làm tôi nhớ đến những ngày trước lúc anh ta nghỉ học. Và có cảm giác tôi lại đang vô hình quay lại cái thởu đó, ngột ngạt và muốn bùng nổ. Nhưng tôi là tôi vậy đó, chẳng dám làm gì cả, chẳng dám làm gì cả, tôi ghét cái tính thích an toàn của mình, không bao giờ dám mạo hiểm. Tôi biết cái tính đó sẽ làm tôi thua dần thua dần mọi người và thua cả chính mình, vậy mà tôi vẫn không bỏ được.
Tôi quay về kí túc. Vào kí túc thì thấy con bạn của nhỏ cùng phòng tôi đang chiễm chệ ngồi trên giường tôi. Tôi đang bức bối nên càng bực bội hơn. Tôi không thể hiện gì, vẫn thân thiện. Rồi con nhỏ đó nói là lúc nãy có bà quản lí đi kiểm tra mà nó nói là tôi không ở lại tối. Ôi, tôi ghét dính vào rắc rối với mấy mụ quản lí kí túc quá đi mất. Tôi ức chế, tôi chạy quanh tìm bà ta mà không thấy, bà ta về rồi. Cảm giác bất lực với cái phòng mình. Mọi thứ bưa lưa ra đó, nhận cái phòng mà không còn cái gì là nguyên vẹn, roommate “không đáng yêu”, quản lí thích chửi… đủ thứ! Tôi mệt kinh khủng!
Một ngày áp lực tinh thần thế này là đủ rồi, giờ tôi sẽ mở music video của Taylor Swift coi rồi đi ngủ. Sống chết mặc bây!
Hôm nay là ngày cuối tháng 9, tháng 10 phải khác!
Wish you happiness!
---N---
No comments:
Post a Comment