Xém chút nữa là hôm nay quên viết blog ni rồi
Hôm nay đi học không có kính và ngày mai cũng vậy, hôm bữa đi học về trời mưa nên lấy kính bỏ túi quần chắc rơi mất rồi. Huhu. Hôm nay toàn học mấy môn ngồi nghe nên cũng nhàn và nhạt. Tuy hơi chán nhưng mà so với ngày mai thì mong ngày nào cũng như hôm nay. Nói chung ngày học hôm nay nhẹ nhàng, thoải mái.
Sáng nay con H không đi học với tôi nữa. Khuya hôm qua nó mess trên fb hỏi tôi mai nó có cần qua đi cùng không, tôi nói là không, tôi biết đường đi. Tôi không giận nhiều lắm đâu, tôi là vậy, giận cũng nhanh mà quên cũng chóng lắm. Chỉ có điều tôi còn giữ mặt lạnh với nó vì nó cứng đầu quá. Nó, một đứa cung Sư Tử có dư tự tin, chỉ có cái là coi cái tôi của bản thân quá lớn. Nhiều lần tôi nhắc nó chuyện gì là y như nó một mực cho là chuyện nó làm là đúng 100% và nếu tôi có nói đúng thi cũng không đáng. Câu cửa miệng của nó mỗi lúc tôi chỉ cho nó cái gì là "Cũng rứa thôi". Tôi nhiều lần bực mình lắm mà chẳng nói làm gì. Nó bao giờ cũng cho mình là đúng như vậy đó. Nó, một đứa không biết nói xin lỗi bao giờ. Mấy hôm trước tôi nhắc khéo nó bằng status trên fb về chuyện nó không bao giờ chúc tôi ngủ ngon và hôm sau tôi thấy trước khi đi ngủ nó ghi status "Ngủ ngon". Nó là vậy đó. Tôi muốn lần này nó biết xin lỗi tôi. Nếu cái tôi của nó lớn hơn tình bạn thân thiết thì thôi vậy, có làm hòa cũng chẳng đến đâu. Và nó, tôi, cùng nhau giữ một sự im lặng khó chịu.
Thật ra cũng không phải là tôi đã quên hẳn, tôi còn ấm ức lắm chứ. Trường tôi, bao giờ tôi mới về lại được? Buồn ghê gớm luôn ấy. Vậy nên tôi không vui vẻ lại với tụi nó đâu. Tôi là ai chứ? Tôi cũng phải có tự trọng chứ. Tôi đâu có cần phải bấu víu lấy tụi nó trong khi tôi là cái gì đối với tụi nó chứ? Haizzzz, buồn!
Buồn thì có đó, nhưng tôi vẫn thoải mái như mọi khi. Nhẹ nhàng mà sống. Từ bao giờ chuyện tình cảm các thể loại làm tôi đau thật là đau nhưng không dai dẳng nữa. Hay là tôi không có những mối quan hệ đủ quan trọng để làm tôi cảm thấy thế giới tối sầm lại khi tôi lạc mất nó. Chẳng biết nữa. Chỉ biết là có lẽ tôi sẽ nơm nớp lo âu và sẽ buồn cực kì nếu như chuyện như thế này xảy đến với tôi khoảng 2 năm về trước.
Vậy là hôm nay lớp tôi cũng đã triển khai kế hoạch của lớp. Tôi chẳng tham gia đóng góp gì cho sáng nay mặc dù trước đó tôi là một trong các "chủ xị". Buồn lần 2. Tôi muốn làm, cơ mà cảm thấy không thoải mái tí nào.
Buổi trưa tôi dùng cả vào việc xem mv của Taylor Swift. Tôi xem lại mấy mv cũ "You belong with me", "Love Story" và tôi yêu có nàng này nhiều hơn nữa. Những thứ đó đã trở thành một cái gì đó trong tôi, nói chứa những kỉ niệm, những cảm giác, những con người tôi yêu trong đó. Nghe và nhớ!
Buổi chiều tôi lại đi học thầy H. Trời mưa ầm ầm và thầy mang míc để nói. Thầy dễ thương :X. Đoạn ra về, tôi quên mang theo áo mưa. Trời thì mưa như trút nước, tôi đừng đợi xí tạnh mưa đã. Tôi đứng thì thấy con H tới. Nó đưa tôi cái áo mưa thứ 2 nó bỏ trong cốp xe. Tôi nhận lấy, mặc về. Đường về, tôi không biết tôi phải làm sao với con cứng đầu này nữa. Haizzz.
Tối nay tôi không thể tập trung học được. Không biết tại sao cũng, trong người cứ thấy khó chịu. Mà bài thì phải nói là như núi. Tôi đọc phần giải sau sách mà không hiểu nữa. Mọi lần tôi điện hoặc nhắn tin với con H, giờ thì ngồi ức chế quá. Buồn lần nữa!
Cuối cùng thì khuya lại, mọi thứ im ắng thì tôi cũng đã tập trung được. Đang cố làm hết, mà chắc đến 1giờ là tôi đi ngủ thôi. Bài nhiều quá đi! Hix!
Lúc bắt đầu viết, tôi thấy ngày hôm nay chẳng có gì để viết, vậy mà nãy giờ cũng viết dài rồi đấy chứ. Hihi. Vậy là ngày hôm nay không đơn điệu :X
Wish you happiness
---N---
No comments:
Post a Comment