Pages

Saturday, September 10, 2011

It is too late

Mấy hôm nay tôi đã đốt thời gian đâu đó và tôi không nhận ra là thời gian đã biến đi đâu mà mỗi tối tôi vẫn phải thức thật khuya.

Chuyện bị ghi tên vào sổ đầu bài vẫn còn ám ảnh tôi, nhiều đến mức lúc nào tôi cũng như gồng lên mà chống lại cái cảm giác khó chịu đó.

Mỗi ngày ngoài những thứ rối như tơ vò mà tôi tự mang nó đến với mình trong tâm tưởng thì mọi thứ hầu như đều khó khăn và nhàn nhạt.

Những thứ không rõ ràng đó, tôi chỉ có thể bỏ nó ra khỏi đầu mình hoặc để nó mãi ám ảnh tôi. Không có giải pháp khi mọi sự-tương-tác đều không thể xảy ra. Tất cả chỉ là thế này:
"Hình như đó là yêu từ cái nhìn đầu tiên. 
Bỗng nhận ra. 
Ngay ban đầu. 
Một khoảnh khắc đầu tiên nào đó. 
Anh ta đã là một cái gì đó. 
Lãnh đạm. 
Và thu hút." 
[Trích stt trên facebook của tôi]

Mọi người hỏi tôi anh ta là ai, chẳng ai biết anh ta là một người rất quen đó thôi. Tôi bảo tôi sẽ nói đến khi nào mọi chuyện rõ ràng. Nhưng điều đó là không thể. Tình cảm của tôi, tôi đã chưa bao giờ nói, và mọi thứ đã quá muộn. Khi thời gian xóa nhòa nhiều thứ, tôi đã quá vô tình, tôi đã phạm quá nhiều lỗi lầm và người ta cũng không xem tôi là ai đặc biệt nữa thì tôi nói để làm gì. Tôi chỉ mong họ không ghét tôi là đủ rồi. Buồn vậy đó. Tôi muốn nhìn thấy họ, cứ xuất hiện, rồi thoáng qua, rồi mất hút khỏi tầm mắt... Vậy thôi cũng được. Vậy mà họ bước ra khỏi cuộc đời tôi, nhẹ nhàng, yên lặng, không nói một lời. Rồi tôi sẽ quên đúng không? Mà sao tôi càng ngày lại càng nhớ, lại càng cảm người ta hơn. Từ ban đầu đã là một cái gì đó rất đặc biệt...

Không sao đâu nhỉ? Chỉ là tối nay tôi lại cô đơn và mơ mộng nhiều vậy thôi. Mai tôi vẫn là tôi, theo đuổi sự học chưa đến đâu và còn rất yếu kém của mình :)

Wish you happiness

---N---


No comments:

Post a Comment