Pages

Friday, September 2, 2011

Quốc Khánh, tôi vui vẻ và bận rộn

Wow, hôm nay là ngày Quốc Khánh, tôi ở nhà và rất vui vì bây giờ tôi sẽ viết một entry với một tâm trạng vui vẻ thế này.

Thực sự bây giờ tôi không xác định được rõ thời gian nữa. Tôi đã ngồi máy tính suốt cả ngày hôm nay, từ lúc tôi thức dậy là 10 giờ sáng (ngày lễ nên mẹ tôi cho tôi nướng). Tôi có đi ăn cơm mất hết 1 tiếng và quay lại ngồi đến 4 giờ chiều. Có vẻ như điều đó làm cho tôi hơi lú lẫn mặc dù tôi đã ra ngoài mua mấy thứ linh tinh với mẹ hồi 4 giờ. Ba mẹ con tôi đã ngồi coi một bộ phim hay, ăn tối và làm món thịt ăn sau bữa ăn rất ngon. Tôi vừa nhớ ra mình chưa hoàn thành công việc và quay lại ngồi đây lần nữa.

Tôi có mội bài dịch và phải hoàn thành muộn nhất là tối nay. Tôi đã cố dịch chúng nhưng facebook lại có sức quyến rũ ghê gớm quá. Chẳng thể trách mình được vì hôm nay là ngày nghỉ cơ mà. Tôi cí quyền được chơi vào ngày nghỉ. (Nói nhỏ, em tôi mà biết tôi nói câu đó thì nó sẽ lên án tôi mất, tôi vừa mới bắt nó học. Đâu phải tôi ác, tại nó sang năm thi chuyển cấp mà). Nhân tiện giới thiệu nhóm dịch của tôi, chúng tôi dịch truyện tiếng Anh ra tiếng Việt vì sở thích, phi lợi nhuận nhá, đã dịch được một thời gian ngắn ngắn. Có một số bài đáng đọc đấy. Tôi có để link của blog của nhóm dịch trong mục Relating links bên phải màn hình đấy :). Nếu bạn có qua đó và để lại lời bình luận thì đừng đề cập đến blog này của tôi nhé. Tôi lập blog này và không cho ai biết cả. Vì lúc tôi lập nó là lúc tôi ngán làm việc nhóm và muốn có một cái cho riêng mình. Giờ thì ổn rồi, tôi vẫn thích nhóm tôi, không còn ngán ngẩm gì xấc, nhưng tôi vẫn muốn có cái gì đó cho riêng mình.

Tôi đã khóa facebook để tập trung học và làm việc có ích hơn. Và bây giờ tôi đã nhận ra mình đã làm đúng sau khi tôi mở wall trở lại và không làm được gì hết như thế này đây. Tại lũ bạn tôi cả.

Hôm nay tôi đã nói bao nhiêu lần rồi là tôi rất yêu lớp tôi. Thật đấy. Nói gì thì chúng tôi cũng thuộc dạng ưu tú, nên sống với nhau cũng dễ dàng. Điều tuyêt nhất là ngoài những cá thể hiếm hoi chỉ biết sống cho bản thân (hay như theo tôi là vậy) thì thành viên lớp tôi luôn muốn xây dựng lớp đoàn kết và tốt hơn. Lũ bạn tếu táo của tôi đã khiến cho tôi cảm thấy vui lên rất nhiều trong những ngày buồn tẻ như vừa rồi. Cảm giác như nếu không có những người bạn như vậy thì tôi sẽ buồn chết mất. Chúng tôi đang có một dự định làm một dự án có ý nghĩa. Tôi sẽ không nói ra đây, tôi đang tập bỏ tính hấp tấp và hay nói trước của mình. Hihi. Sẽ có ngày tôi kể về điều đó.

À, còn việc tôi vui ấy, có nhiều lý do lắm. Hôm qua ba tôi về, mẹ tôi chiên chả cá và mày mò làm món bún chả cá mà không hề có một hướng dân nào. Ban đầu tôi đã không hi vọng gì khi mà cái mùi hầm xương cá cho ra nước và mùi măng khô cứ nồng nặc mà xông vào mũi tôi lúc đó đang đứng canh cho khỏi tràn bếp. Vậy là biết sao không? Mẹ tôi đã thành công. Tuyệt thật đấy. Ăn ngon nữa là đằng khác. Mặc dù không giống y như bên quán nhưng ai cũng phải công nhận là mẹ tôi đã nấu rất ngon. Mẹ tôi giỏi thật đấy, không biết đến bao giờ tôi mới được như mẹ. Này thì là chuyện vui thứ nhất nhé.

Rồi tối đó, cậu mợ tôi xuống nhà tôi chơi nhé. Và người lớn lại đem chuyện thiết kế nhà ra bàn. Ôi là tôi vui lắm nhé. Năm nay tôi sẽ chuyển vào kí túc xá ở, và sang năm tôi sẽ có nhà to và đẹp để ở rồi. Tuyệt thật đấy.

Tối nay trời mưa. Có ai đó viết stt 'Haizza mưa rồi'. Lòng tự trọng không cho phép tôi nhấn like. Nhưng tôi cảm thấy mưa mùa thu này sao giống mùa đông quá. Ngồi nghe 'You belong with me', tôi thấy nhói nhói. Lâu lắm rồi, có một chàng nói thích tôi. Nói thế nào nhỉ, tôi và anh chàng chưa bao giờ hẹn hò, chưa bao giờ ngồi mặt nhìn mặt mà nói chuyện 2 đứa thôi. Chúng tôi chỉ là những tin nhắn, là chat yahoo, là nói chuyện bâng khuơ với bạn bè trong lớp học thêm, chỉ là nhìn nhau cười mỗi khi chạm mặt ở hành lang trường... Anh ta và tôi đã coi như thiết lập một mối quan hệ nho nhỏ, một vài người biết. Những thứ nhỏ bé đó cho 2 tháng trời. Nó làm tôi lúc đó, ngây thơ, đơn giản, non nớt cảm mến anh chàng. Chuyện trẻ con ấy mà, lúc đó-9 tháng trước tôi còn trẻ con mà. Anh chàng cắt đứt liên lạc cái rụp. Tôi choáng, tôi không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tôi bắt đầu kết tội mình đủ thứ để làm lý do cho sự lạnh nhạt đó của anh ta. Anh ta, một anh chàng có vẻ cô đơn, cái kiểu cô đơn của anh ta làm tôi cảm giác muốn gần anh ta, muốn làm bạn với anh ta. Tôi có một cái tật là khi mọi thứ xảy ra tôi cứ mãi đi tìm lý do cho nó, tôi không chịu nỗi sự không rõ ràng. Tôi đã pm yahoo nhiều lần và anh ta chỉ biết câm nín. Tôi hoàn toàn không hiểu anh ta. Tôi cũng không hiểu chính mình. Bây giờ thì tôi đã cảm thấy tôi không còn quan tâm nhiều đến anh ta như trước nữa. Rồi sẽ có ngày tôi quên hẳn anh ta, tôi nghĩ vậy đó. Nhưng mỗi khi mưa rơi, tôi lại nhớ mùa đông-mùa tôi yêu nhất và thế nào tôi cũng nhớ đến anh ta. Thôi kệ đi. Ngày mai trời lại nắng mà.

Wish you happiness!

No comments:

Post a Comment