Pages

Wednesday, September 7, 2011

Tôi bị ghi sổ đầu bài

Hôm nay là một ngày xui xẻo. Nói đúng hơn là mấy hôm nay mình toàn gặp chuyện không đâu. Điên quá.

Hôm qua cuối cùng cũng đảm bảo bài vở khá ổn trước khi gục ngã trên bàn. Và hôm nay đến lớp đã rất sẵn sàng ứng chiến, cô mở sổ điểm vẫn ung dung, không lo ngại. Vậy mà kêu trúng tôi thật. Đem vở lên, cô mở ra lại thấy thiếu mấy câu đồ thị. Thực tình là hôm trước trên bảng cô ra cả đống bài, rồi còn thêm mấy đứa làm bài, kéo bảng phụ che đề, rồi chằng chịt những chữ là chữ nên tôi chép đề con bên cạnh, chép bài nào làm bài đó. Tới cuối giờ cô nói là phần đồ thị cô chưa nói kịp, học sinh về nhà coi trong sách bài tập có nhiều dạng lắm. Rồi cô lại viết đề lên bảng, tôi đâu có biết đâu. Vậy là bỗng dưng thành không làm bài tập. Nhưng dù gì cũng đã làm cả hai chục bài tập SGK và SBT rồi nên vẫn hơi hơi yên tâm một xí. Dù gì cũng đã làm nhiều bài tập mà. Cô bảo lên bảng làm 8 câu đồ thị. Trời ơi, mình làm không ngừng nghỉ suốt 50 phút mới xong, mắt cứ nói là hoa lên. Cuối cùng câu số 2 thiếu một nửa. Thì coi như thiếu 1/16 của bài tập nên cũng không lo lắng gì mấy. Thêm nữa, cô lấy bài của mình để giảng cho cả lớp y như là giảng bài mới, mà đúng là cô chưa dạy mấy dạng này bao giờ. Cô giảng tới giảng lui cho cả lớp hiểu trong khi mình làm đúng. Vậy đó. Vậy mà hết  tiết của cô, thư kí lên lấy sổ đầu bài xuống lại thấy phê trong đó "BN chưa chuẩn bị bài kĩ trước khi đến lớp". Cả lớp mắt chữ O mồm chữ A. Tôi choáng váng. Ở trường chuyên như thế này, hiếm lắm mới có người bị ghi sổ đầu bài. Vậy đó, mới đi học có 1 tuần, tôi bị ghi sổ đầu bài. Tôi ức lắm, muốn bật khóc quá. Cảm giác như mình bị đem ra làm chuột bạch cho bả mổ xẻ mà dạy cho lớp hiểu bài. Tôi ức. Tôi tức. Tôi không chịu được

Vậy đó, tôi mở đầu một ngày bằng việc lên bảng đứng làm bài tập hết 50 phút và nhận một lời phê vào sổ đầu bài, bả còn cho tôi bao nhiều điểm nữa không biết đường. Bỗng dưng cảm thấy mọi thứ liên quan đến học tập chẳng có nghĩa lý gì, cảm thấy tiết Giáo dục công dân trôi qua quá nhảm nhí, quá vô bổ. Cảm giác như không cần nghe, không cần hiểu, không cần học. Cảm thấy tiết Lý trôi qua vô vị, ừ, thì Lý giờ cũng phải học chăm, phải chú ý mới mong qua được năm nay bình yên, phải làm nhiều thứ nữa. Mà sao thấy nản. Tôi đã làm, đã học, đã cố, đã hiểu mà ai công nhận cơ chứ? Vẫn biết cố gắng của tôi là chưa đủ. Chỉ là tôi đã cố để vớt vát một chút cho cái sự-học của mình, cho cái danh dự của mình. Vậy đó, rồi người ta sẽ nhìn vào sổ đầu bài. Nhìn thấy tôi bị ghi tên, nhìn thấy tôi đồi bại, hư đốn, lười biếng, ngu ngốc... Gần đây, rất gần đây, tôi đã lấy lại được cảm giác hứng thú để học tập, không còn không-muốn-học nữa, vậy mà bả làm tôi nản quá. Phía trước cứ như thêm khó khăn. Tôi biết tôi sợ khó khăn, ừ, thật, tôi sợ khó khăn. Ngồi viết những dòng này là tôi đã thể hiện tinh thần tôi không vững, tôi dễ nhụt chí, là tôi yếu kém chỗ đó. Tôi công nhận. Nhưng đó là con người tôi, có gì không đúng? Nhưng tôi cũng bướng bình, ừ, tôi bướng. Ai có hiềm khích với tôi là tôi sẽ xù lông lên cho mà coi. Tôi sẽ dửng dưng mà đi học, tôi sẽ không quan tâm liệu giáo viên kia nghĩ tôi như thế nào, là tôi sẽ chai đi, là tôi sẽ ngông hơn. Tôi đang cảm giác là tôi sẽ như thế đó. Tôi không phải không yêu quý giáo viên của mình, có chứ, hầu hết là vậy đó chứ, nhưng tôi không phải là đứa trẻ ngoan đến độ luôn buộc mình phải yêu quý bất cứ giáo viên nào của mình. Tôi hoàn toàn không đấy nhé. Yêu ghét là cảm giác mà. Tôi không dùng lý trí vào đó.

Tôi không sao, tôi sẽ ổn, tôi sẽ học, tôi sẽ bình thường. Mẹ tôi bảo chỉ cần bạn bè hiểu, ba mẹ hiểu là đủ, còn thầy cô, đến lúc có kết quả học tập rồi sẽ hiểu. Có tốt xấu gì rồi cũng sẽ hiểu.

Vậy đó, ngày của tôi bị ám ảnh mỗi chuyện đó. Còn lại chẳng có gì đáng nói.

À, tối nay tôi tìm lại được kính, nhờ con em họ của tôi (4 tuổi) tìm thấy ở đâu đó trên nền nhà (nó nói nói chỉ chỉ mà tôi không hiểu là nó đang ám chỉ là nó lượm được ở đâu =)))

Tối nay trời lại mưa...

Và lúc này tôi chưa học Sử xong =))

Wish you happiness

---N---

No comments:

Post a Comment