Sáng nay viết bài nghị luận. Đề thế này: "Hiện nay nhiều bạn trẻ thích đi du học hơn học ở trong nước. Anh (chị) nghĩ gì về vấn đề trên?" Aaaaaaaaaa, sao lại là cái này, vậy là ngồi viết như kiểu thầy bói ấy, nói nước đôi đến loạn hết lên. Đó chẳng phải là vấn đề của tôi đó sao. Chuyện của mình còn chưa thể nhìn thấy rõ ràng được thì biết nói thế nào cho người khác hiểu. Điên thật! Vậy là mới đầu năm đã làm bài thế này đây. Sao càng ngày tôi càng thất vọng về mình quá. Sao không bao giờ tôi tìm ra được chính kiến của mình trong chính chuyện của mình. Giả như có ai ngồi lên án, thì tôi sẽ rần rần mà ủng hộ (tức phản biện lại người kia) hùng hồn hết sức, hoặc ngược lại. Đại loại như kiểu tôi và hai đứa bạn thân của tôi vẫn hay tranh luận đến gần cãi nhau hồi lớp 9 ấy. Nói tới đây lại nhớ cái cảm giác ngồi luyên thuyên chuyện "thiên nan vấn" quá cơ. Từ hồi nào đã không còn rảnh mà ngồi lại, mà tranh luận kiểu đó nữa. Quay lại chuyện bài văn, ôi, chẳng lẽ năm nay tôi lại phải kết thúc những tiết viết văn bằng cái cảm giác tội lỗi này sao? Buồn ghê là buồn. Lý Hóa chưa đủ ngu sao còn kéo thêm Văn vào danh sách đen của tôi nữa đây. Hức!
Trưa nay ba tôi về. Ba tôi đi làm mấy ngày mới về lận. Ba nói chuyện cướp tiệm vàng ở Bắc Giang. Mấy hôm nay tôi đã đọc tin nhiều lắm, nhưng không nói cho mẹ nghe. Chuyện là gần đây nổi lên chuyện người ta bắt con nít rồi mổ lấy nội tạng bán sang Trung Quốc ở khu vực miền Trung (tức gần thành phố tôi ở). Mọi người không ai biết thật giả thế nào, nhưng ai cũng lo lắng lắm. Ban đầu tưởng chuyện 100% là thật, tôi đã phát run lên ấy. Nghĩ đến mấy cũng không thể nghĩ được tới mức nào mà người ta có thể ác đến thế. Mẹ tôi cũng lo lắng lắm. Đến bữa ăn là không cho bàn chuyện đó nữa, sợ ăn mất ngon. Vậy đó, nên tôi không dám kể chuyện giết người cướp tiệm vàng cho mẹ nghe, sợ mẹ lại thêm lo lắng, mẹ tôi thần kinh yếu lắm. Vậy mà ba tôi về lại tưởng nhà biết hết rồi nên nói chuyện đó. Ôi. Chuyện này lại một lần nữa làm tôi cảm thấy khó chịu trong người.
Tôi không biết nói sao lúc này khi thủ phạm đã bị bắt. Có lẽ nói ra đây chẳng ai hiểu được tôi, có thể tôi không đủ khả năng viết ra những gì mình nghĩ. Chỉ là nếu anh ta muốn cướp thì hãy làm lẹ lên một xí để khỏi giết người, sao phải đợi đến sáng làm gì. Có phải anh ta cũng đã sợ quá không? Nếu anh ta muốn em anh ta không phải khổ thì tôi ước anh ta đã tự vẫn trước khi bị bắt. Vậy đó, giờ cả nhà anh ta: cha, mẹ, anh họ, cô, dượng... đều bị đi tù cả. Vậy là một gia đình chết cả nhà, một gia đình đi tù cả nhà. Rồi cuộc đời của họ coi như chấm dứt ở đây. Quả là một bi kịch. Nếu có một điều ước cho anh ta lúc này, tôi chỉ ước anh ta đã đủ vị thành niên, để người ta xét tử hình cho anh ta. Để thế này anh ta sống không ra sống mà chết cũng không ra chết. Có cảm giác như anh ta bị ám cái gì rồi nên mới làm mấy cái chuyện kinh khủng như thế. Ôi, tôi không biết mình đang viết cái gì đây nữa. Anh ta đáng chết, một ngàn một vạn lần đáng chết, đáng kinh tởm vậy mà tôi đang ngồi nghĩ cái gì cho anh ta thế này. Chắc tôi sắp bị điên rồi quá.
Còn nữa, trước sự việc thế này, tôi chẳng thấy ai đau xót trước gia đinh người đã mất hay cầu cho đứa bé mau bình phục, tôi chỉ thấy người ta chửi anh ta kiểu tục tỉu, đùa cợt anh ta. Một cách nào đó, cái kiểu chỉ biết chửi người khác (như hiện tượng chửi HKT ấy) của phần lớn người Việt làm tôi khó chịu.
Mai là ngày Quốc Khánh, vậy là được nghỉ ở nhà một ngày, ôi sướng. Nhưng mà giờ tôi phải đi giải quyết bài dịch của tôi đã. Ôi! Giờ này chắc tôi phải tĩnh tâm lại, quên mấy chuyện giết chóc ấy đi mà làm bài quá. Tôi còn nhiều chuyện phải làm thì mới tống cái ngu ra khỏi đầu được. Đường còn dài phía trước...
À, tôi đang nghe Because you live - Jesse McCartney. Bài đó quả thực rất hay đấy :X
No comments:
Post a Comment