Pages

Thursday, September 15, 2011

Tôi yếu kém và yếu đuối.

Hôm nay sao nhỉ

Hôm nay đội tuyển quốc gia chọn học sinh, người ta đi thi đấy. Bỗng nhận thấy mình nhỏ bé kinh khủng,tôi là dạng gì đây? Thể loại nào đây? Là thể loại không ai dốt hơn, là thể loại không ai yếu kém hơn, là thể loại không có hi vọng gì rồi *cười*. Trên fb tôi nói không tiện, dễ gây bức xúc cho cộng đồng các bạn ở nhà. Cơ mà mấy bạn đó do lớp chọn ít người, lớp tôi chọn đến cả nửa lớp đi thi mà tôi ở nhà *cười*. Vậy đó, vậy mà tôi vẫn chẳng học hành gì mãi từ hồi vào lớp 10 đến giờ, môn Anh văn từng là món ăn tinh thần của tôi, vậy mà giờ sao không có hứng thú, tôi hình như quên dần quên dần những gì mình cố nhét vào đầu những năm cấp 2. Buồn nhỉ. Chắc từ nay tôi sẽ chăm lên đấy.

Mặc dù buồn cho bản thân mình, nhưng tôi vẫn thấy cảm giác thi cử và nôn nao trong lòng. Vì các bạn đó là ai? Là các tình yêu của tôi cả mà, là bạn tôi mà, yêu lắm mà. Anh-chàng-mùa-đông của tôi cũng đi thi đấy. Tôi thấy vui cho anh ta. Tôi đã thấy anh ta lo lắng việc học thế nào, anh ta đã từng tâm sự với tôi về cảm giác áp lực và mệt nhoài như thế nào. Tôi thấy anh ta bỏ game, gái, fb, yh... để học. Và bây giờ tôi thật lòng mừng cho anh ta. Cơ mà do anh ta cả, do anh ta làm tôi quên việc học, làm tôi lơ đãng đến lúc quên mất học là cái gì nữa. Vắng anh ta một thời gian hồn tôi bị treo lên cây hay thả theo bong bóng đi đâu đó rồi. Đến khi tôi quên anh ta rồi thì tôi cũng quên mất cảm giác đi trên mặt đất mất rồi. Mà cũng tại tôi mà, sao trách anh ta được. Hay là do tôi chưa quên?

Vậy là sáng nay lớp tôi chỉ có 9 bạn đi học, nhàn lắm, tại các bạn kia mà bỏ bài thì cũng tội nên các cô không dạy bài mới. Tiết cuối được nghỉ để dọn vệ sinh cho chiều các bạn đi thi. Dọn nhanh rồi tụi tôi, 6 đứa trong nhóm 9 đứa đó dắt nhau đi ăn yogurt, ăn bánh trang chiên, ăn chuối ép đông đá, ăn mít đông lạnh. Vui lắm lắm. Buổi trưa về, ba với em đi mua mì về ăn. Ngon lắm mà tôi ăn được có một tô là bụng đã hết chỗ chứa, tại lúc nãy ăn với bạn nhiều quá đây mà.

Cả buổi trưa tôi loanh quanh trong nhà, tôi xót ruột, tôi lo, ôi, tôi có phải là không bình thường không vậy. Trời lại nổi gió to nữa chứ... 2h, chắc lúc này các bạn đang bắt đầu làm bài... Tôi mệt nhoài chìm vào giấc ngủ.

Tôi ngủ đến tận chiều, tận lúc mẹ tôi đi dạy về lận.

Tối nay tôi mày mò photoshop bằng mấy bài hướng dẫn trên mạng, tôi làm theo mà sao chẳng được :(( Trình độ tôi kém quá đi. Photoshop làm tôi mất nhiều thời gian ghê.

Rồi ba tôi đi chơi với cậu với anh rể tôi về. Ba mẹ tôi cãi nhau. Tôi nói vào. Ba tôi bảo tôi "dạy dỗ" ba tôi... Hai cha con to tiếng, tôi mất bình tĩnh, tôi không chịu nỗi, tôi khóc, tôi ngông... Tôi đuối... Tôi muốn một mình... Tôi muốn được quan tâm từ ai đó mà cũng sợ phụ thuộc tình cảm... Tôi khóc như mưa... Lâu lắm rồi tôi mới khóc nhiều như vậy... Tôi thấy tôi bất hạnh...

Tôi đeo earphone vào và không muốn nghe bất cứ lời nói nào tồn tại ở đây nữa. Tôi sợ nhưng bề ngoài tôi ngông. Rồi mọi thứ cũng đi vào im lặng và tôi đang ngồi đây nghe mỗi tiếng type chữ của mình tiếng to tiếng nhỏ do bàn phím bị lờn vài phím do một lần bị đổ nước lên. Rồi mọi thứ lại như thế, im lặng và đáng sợ. Không bình yên và mỏng manh và chực vỡ òa. Tôi sợ...

Vậy là tối nay tôi vẫn chưa học được gì *cười nhạt*

Wish you happiness

---N---

No comments:

Post a Comment