Hôm nay là thứ 2, ngày Khai giảng năm học.
Tôi thức dậy sớm hơn mọi hôm 15 phút. Sáng thong thả ra khỏi nhà đủ sớm để đi mua đồ ăn sáng và đi photo tờ thông báo kế hoạch về dự án của bọn tôi sắp tới với con H, bạn thân của tôi. Đến trường đúng giờ nhưng vẫn còn nhiều thời gian để ổn định và còn đợi đại biểu, blah blah blah. Vậy mà trường tôi không cho ăn sáng. Ôi là tôi đói!
Năm nào cũng chừng đó người, nói chừng đó việc, có chăng chắc cũng thay đổi mấy con số, ngồi mà buồn ngủ chết đi được. Đọc những dòng này chắc sẽ thấy tôi là đứa học sinh không xem trọng việc học quá. Không phải, là tôi có xem trọng chứ, nhưng mà nhàm quá thì chắc cả trường cũng chẳng ai nghe. Có chăng là nghe ông chủ tịch thành phố nói vui vui hay hay. Mà tôi nhớ năm ngoái tôi cũng nghe ổng nói đầu năm, mà sao nội dung năm ngoái với năm nay ổng nói trái ngược nhau quá. Sảng ghê! Cái lưỡi không xương mà.
Đoạn văn nghệ sau khai giảng thì ok phết. Có em đó lớp 10B1 làm các chị cứ gọi là đổ hết cả dàn. Haha. Hát giọng chuẩn ơi là chuẩn, lại còn cao, trắng, đẹp trai!!! Trời ơi, em ấy. Mình là mình không định để ý các em nhỏ tuổi hơn đâu, nhưng mà ai biểu em đó lên sân khấu hát làm chi, chẳng lẽ ngoảnh mặt làm ngơ. Haha. Đùa thôi chứ tôi đâu phải tia ít người đẹp, chỉ là biết xác định là người đẹp chỉ để ngó là hết cỡ rồi. Haha
Sau khai giảng, đáng lẽ là lớp tôi ở lại đi ăn sinh nhật con P, bạn trong lớp. Ai ngờ nhiều đứa rũ nhau về trường cấp 2 nên để dời lại bữa sau. Mấy hôm trước tôi có rũ nhóm bạn thân hồi cấp 2 của tôi về, nhưng tụi nó không đi. Nhóm bạn cấp 2 của tôi chủ yếu không đậu vào trường chuyện như tôi và một số ít đứa khác nên đâm ra tự ti. Buồn ghê vậy đó. Từ độ tôi vào trường chuyên học là tụi tôi cách xa nhau hơn, khoảng cách ở giữa cũng chỉ do tụi nó tạo ra thôi, tôi đã bao lần nói tụi nó và phiền muộn nhiều nhưng chẳng ích gì. Thời gian cũng qua đi, cái mặc cảm cũng vơi, dù gì chúng tôi cũng là bạn mấy năm mà. Vậy là tụi tôi đi chới với nhau cũng rải rác. Vẫn rất thân và vui vẻ. Nhưng mỗi lần về trường là tụi nó lại không chịu về, nhất là mặc đồng phục học sinh. Tụi nó cứ nghĩ là thầy cô sẽ coi trọng tụi trường chuyên và khinh tụi nó. Suy nghĩ lệch lạc quá sức. Vậy là tụi nó không chịu về với tôi. Nhiều lần rồi và lần này là lần cuối tôi rũ tụi nó về. Có hôm tụi nó phone tôi nói là qua trường mà thầy cô về hết rồi, tôi tưởng thiệt, vậy là cả đám kéo đi chơi. Mấy hôm sau biết bị mìn tôi thất vọng ghê gớm.
Vậy là tôi không về trường với đám bạn cũ. Tôi còn bạn mới, tôi định đi qua với tụi nó để tụi nó chỉ đường (trường tôi với chuyển địa điềm khác), với đi cũng có bạn có bè. Nhưng bạn mới thì không cùng lớp tôi hồi cấp 2, tụi nó có bạn cũ của tụi nó. Hai đứa bạn mà tôi cho là best friends là con H và con R nói tôi ra cổng trước để đi chung. Tôi đi với tụi nó một đoạn từ hội trường xuống nhà xe lấy xe thì thấy tụi nó rẽ qua đi với đám bạn cũ. Tôi vốn chậm chạp hơn nên đi xuống trước lấy xe cho khỏi đợi chờ nhau. Đoạn tôi chờ tụi nó trong nhà xe, tôi gặp nhóm bạn học chung lớp hồi cấp 2 mà tôi không hay chơi cùng. Tụi nó rũ tôi về trường, tôi đã nói là chở con R về trường rồi nên tôi bảo qua trường gặp nhau bên đó. Về trường cũ thì đi với bạn cùng lớp vẫn hay hơn chứ.
Chờ mãi vẫn không thấy đâu, thôi thì tôi ra cổng trước, như đúng hẹn. Ra đến cổng trước thì mấy đứa khác kêu là tụi nó đã gọi taxi đi rồi. Tôi choáng. Ngay lúc đó, con S, cũng là best friend của tôi (lúc đó tôi cho là vậy) cũng lơ ngơ đứng đó vì bị bỏ rơi. Vậy là tôi bảo nó leo lên tôi chở qua trường. Nó bảo tôi đợi nó qua kí túc lấy khẩu trang, tôi đã bảo là đi lấy khẩu trang quá lâu, ngồi sau xe tôi chở thì có gì đâu mà cần khẩu trang. Thôi thì tôi chạy ra nhà xe (nhà xe ở gần kí túc) đợi nó. Trên đường ra nhà xe thì tôi gặp nhóm bạn lúc nãy gặp trong nhà xe đó. Tôi bảo đi với. Rồi tụi nó về cổng trước để đèo đứa nào đó. Tôi nhanh chân chạy vào theo con S để gọi nó lại nhưng không kịp. Tôi chạy ngược ra cổng trước thì tụi kia đã đi rồi. Tôi điên quá nhờ điện thoại con bạn chỗ cổng điện vô bảo con S ra cổng trước gấp. Tôi đợi chắc cũng 5 phút ko thấy đâu. Máu tôi nó sôi lên, đụng thêm lúc tôi quát con S ra nhanh lên có cái bà nào đó lớp 12B2. Bả nghĩ bả là ai chứ? Bả nói tôi "Nói năng nhẹ nhàng không được sao?". Khỉ bà nớ á. Bả biết tôi đang làm gặp phải chuyện gì không mà nói. Tôi buồn nôn với cái kiểu tỏ vẻ ngoan hiền của các học sinh ngoan hiền trường chuyên quá đi mà. Cứ tưởng học giỏi thì dạy ai cũng được chắc. Ôi, người giỏi cũng người không chảnh chọe lắm. Ọe! Chưa chắc ai hơn ai đâu
Tôi đợi một lúc rồi bỏ về. Về nhà tôi gọi tụi nó chửi cho 1 trận. Buồn cười thật. Đứa thì giả nai không biết tôi bực chuyện gì, đứa thì phân trần, rồi nói kiểu "chơi với ta bao nhiêu lâu rồi mà mi nghĩ ta được đến đó thôi à?", cái kiểu này có phải là quay sang trách móc tôi không đây? Đứa khác thì không nói năng chi, tới trưa mới viêt tôi một cái tin nhắn bảo tôi đừng suy nghĩ nhiều quá, là nó vô tâm. Tôi không nói chuyện vô tâm, người khác vô tâm thì tôi không bận tâm đâu. Nhưng là những người bạn thân nhất của tôi 'vô tâm'. Đã là bạn thật sự thì sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu. Bỗng tôi thấy mình ngu quá, như một con ngốc vậy. Cuối cùng thì tôi chẳng có một người bạn nào để gọi là True Friend. Buồn cười thật. Tôi dù có chết cũng phải nói rằng ngoài kia, trong lớp tôi, những người tôi quen, tôi là người sống vì bạn bè nhất. Tôi không bao giờ không giúp đỡ khi bạn cần, tôi luôn muốn là người để bạn tâm sự và tôi lo, tôi buồn, tôi vui vì chuyện của bạn tôi như chuyện của mình. Có lẽ một lần bị bạn phản bội hồi cấp 2 làm tôi dè dặt hơn, cố tỏ ra bất cần hơn nhưng cuối cùng tôi cũng đã làm một người bạn tốt. Chỉ là người ta thì không như thế.
Hồi mùa đông, hồi tôi và anh chàng mùa đông của tôi, tôi ngày nào cũng nói chuyện anh ta với con H, nhưng chưa bao giờ thấy nó vui cho tôi như tôi đã vui khi thấy anh chàng kia nhìn nó hôm nọ. Chưa bao giờ tôi nhận được một lời khuyên hay nhận xét chân tình. Hay là tôi đã chúc nó ngủ ngon mỗi đêm và chưa bao giờ nhận được một lời tương tự, trừ ngày hôm qua, do tôi đã viết stt nói bóng nói gió chuyện một số người không bao giờ nói "xin lỗi", "cảm ơn" hay "ngủ ngon". Chắc nó hiểu tôi có nói nó trong đó. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra nhưng việc nó bỏ tôi lại một lời làm tôi hoài nghi về tình bạn này.
Con R, một đứa khôn ngoan, tự lập trong đời sống tinh thần, rất ít tâm sự với người khác, mạnh mẽ và giỏi giang, tuy bây giờ tôi vẫn thấy nó tự kiêu và cao ngạo. Tôi cũng không biết nói sao. Có vẻ như nó chưa bao giờ giúp đỡ tôi chuyện gì, chưa bao giờ biết hết mọi chuyện của tôi và tôi thì hoàn toàn mù tịt về tâm tư tình cảm của nó. Tôi không biết tình bạn của chúng tôi đang dựa trên cái gì. Và tôi đang hoài nghi tình cảm đó. Cảm giác như rồi sẽ như người dưng mà thôi.
Con S thì khác, nó là con người đơn giản, tâm tư tình cảm cũng đơn giản, không vướng mắc gì xất. Không biết sao mà từ lâu rồi tôi rất mến nó, lúc mà nó còn coi tôi là một đứa cần phải xem lại xem có phải là người có thể làm bạn vơi nó không nữa kìa. Nó là đứa vui vẻ, yêu đời, hồn nhiên hơn tôi. Chơi với nó tôi cảm thấy chính tình cảm của tôi lúc trước đã cảm hóa nó đến mức nó và tôi gắn bó đến mức đó. Lần đầu tiên tôi trao tình cảm và nhận lại được như vậy. Lúc tôi ngồi viết mấy dòng này, tôi cảm thấy tôi đã tha thứ được cho nó, một đứa coi trọng nhan sắc quá sức. Haha
Nhưng mà biết sao không? Lần này tôi rút được một kinh nghiệm: không nên coi ai đó là bạn thân của mình quá sớm và không được để quá nhiều tình cảm vào đó, để lại cho mình để khi mất đi còn có thể sống bình thường được. Haizzz, đời nó vậy đó sao?
Buổi trưa ba tôi về dẫn cả nhà đi ăn trưa ở quán hải sản ở biển. Cũng vui. Có ba về làm tôi vui lên nhiều lắm. Ba ngủ trưa rồi chở mẹ đi công việc của ba cho vui rồi, tôi ở nhà ngủ đến tận 5 giờ (2 tiếng). Tối nay có ba ở nhà chắc là sẽ vui đây.
À, tôi đang nghe I'm only me when I'm with you. Tôi thích bài này lắm. Tôi dành bài hát này cho lớp tôi, tôi thích đoạn "I'm only up when you're not down/Don't wanna fly if you're still on the ground". Nhưng mà nói thật bạn bè tôi tụi nó đều "up" trong khi tôi "down" đó thôi. Vậy nên chắc từ nay tôi sẽ quan tâm đến học hành hơn, các mối quan hệ rồi cũng có lúc biến mất thôi, chỉ có học là không bao giờ phản bội tôi thôi. Buồn vậy đó
Wish you happiness
---N---
No comments:
Post a Comment